SỰ TÍCH CÂY MƯỚP ĐẮNG -“KHỔ QUA”
Ngày xửa ngày xưa, xưa rất là xưa, xưa lắm rồi ý, trong một khu rừng nhỏ, nơi có rất nhiều các loài cây. Và chúng ra hoa, kết trái quanh năm. Trong một góc nhỏ của khu rừng, nơi ít được mọi người để ý, có một loài cây dây leo âm thầm sống ra hoa và đơm trái. Trái của loài cây này rất chi là đẹp với bề ngoài bong bảy, bên trong thì ngon và ngọt, ngoài ra nó còn có khả năng chữa bệnh giúp con người. Bởi vậy, ở ngôi làng gần đó, dân làng vẫn thường vào rừng để hái lượm trái của loài cây này về làm thực phẩm và điều chế thuốc.
Nhưng câu chuyện cũng bắt đầu từ đây. Cũng bởi loài cây này được dân làng yêu mến nên các loài cây khác gen ăn tức ở (GATO) mà thường gây những chuyện khó dễ. Có loài thì tranh dành đất sống, loài thì đặt điều nói xấu,… nói chung là dùng mọi thủ đoạn để hãm hại loài cây này.
Tủi thân! Loài cây này vẫn thường than thân: “Khổ quá!”, và lẩn tránh sâu hơn vào khu rừng để ít tránh mọi sự ghen ghét, đố kỵ của các loài khác. Tuy nhiên, lẩn tránh đến đâu thì nó vẫn bị các loài khác phát hiện và gây khó khăn trong cuộc sống. Không biết làm cách nào, nó đành phải thay đổi hình dáng và hương vị của mình. Bề ngoài trơn bóng ngày nào dần dần trở lên xù xì, hương vị thì đắng ngắt. Trong hình dáng bên ngoài xấu xí như vậy nên lâu ngày các loài cây khác không phát hiện ra nó nữa. Cuộc sống trở nên bình yên với loài cây, tuy nhiên cái giá mà nó phải trả là quá lớn!
Một thời gian sau, trong ngôi làng bỗng xuất hiện dịch bệnh. Nếu như trước kia họ chỉ vào rừng hái quả của loài cây này về ăn là sáng hôm sau hết bệnh. Nhưng lần này vào rừng, dân làng thấy làm lạ vì không thấy bóng dáng loài cây này ở đâu.
Bệnh dịch ngày càng lan rộng, dân làng không biết phải làm sao. Họ bèn lên gặp ông Trời cầu cứu. Ông trời thương dân làng bèn chỉ dấu hiệu để dân làng tìm tới loài cây này. Và cuối cùng dân làng cũng tìm ra nơi loài cây này lẩn trốn. Họ ngỡ ngàng khi nhìn thấy dáng vẻ bề ngoài và càng ngỡ ngàng hơn trước hương vị đắng ngắt của nó. Họ hái trái về cho những người bị bệnh ăn. Và đúng sáng hôm sau những người bị bệnh đã hết bệnh.
Và để sau này tiện cho việc chữa bệnh của dân làng, họ lấy giống loài cây này về trồng ở vườn sau nhà. Thương cho số phận của loài cây quý gặp phải nhiều chuyện tai ương, họ đặt cho nó một cái tên “Khổ qua” với hàm ý mọi đau khổ, tai ương rồi sẽ qua. Ngoài ra, dân làng còn gọi một cái tên theo hương vị mới của nó là “Mướp đắng” vì trông hình dáng nó giống một trái mướp.
Còn về trái “Khổ qua” hay mướp đắng. Sau khi được dân làng đem về trồng, nó cảm thấy rất vui. Không mặc cảm vì hình dáng xấu xí và hương vị đắng của mình mà nó thấy rất vui vì cuộc sống có nghĩa của nó bây giờ. Cây mướp đắng ngoài gía trị chữa bệnh còn được chế biến thành nhiều món ăn ngon và đặc sắc nữa ^^ .